Cảm ơn bạn đã ghé qua "căn nhà nhỏ" này của mình nhé. Mong rằng chúng ta sẽ có thật nhiều điều thú vị để chia sẻ cùng nhau!

Social Media

Bệnh “Mắc Nói”

Hôm nay Vân họp với một team thực thi khác để cùng bàn về công việc cho một khách hàng chung.

Ban đầu ai cũng mong muốn phối hợp tốt. Nhưng trong quá trình trao đổi, có những chỗ chưa đồng thuận. Có những câu nói nghe chưa được “dễ thương” lắm. Và có những tương tác khiến không khí hơi… căng.

Và thú thật, hôm nay Vân không chỉ “mắc nói” trong đầu.

Vân đã nói.
Đã phản biện.
Và cũng đã “combat” khá là …..đanh đá.

Lúc đó mình nghĩ: phải nói. Không nói không chịu được.

Sau buổi họp, khi ngồi lại một mình, Vân tự hỏi:
Mình nói vì điều gì?

Và Vân nhận ra một điều quan trọng:

Không phải lúc nào mắc nói cũng là sai.
Nhưng phải rất rõ mình nói vì điều gì.

Có những điều mình bắt buộc phải nói.
Có những lúc mình phải phản biện.
Thậm chí đôi khi văn phong có thể hơi sắc một chút, hơi “đanh đá” một chút.

Nhưng nếu:

 – Mình nói để bảo vệ quan điểm đúng,

– Mình nói để bảo vệ phước báu của mình và của người đối diện,

– Mình nói vì mong người kia nhìn ra điều tốt hơn, chuyển hóa tốt hơn,

Thì mình vẫn cần phải nói.

Có thể lúc đó đối phương sẽ khó chịu.
Có thể bầu không khí không được êm dịu ngay lập tức.

Nhưng nếu tâm mình thật sự vì sự xây dựng, vì sự trưởng thành chung, thì lời nói dù sắc một chút cũng vẫn có giá trị.

Ngược lại…

Nếu mình nói — dù nhẹ nhàng hay gay gắt — mà mục đích chỉ để xả cảm xúc, để chứng minh mình đúng, để đã cái nư…
Thì đó chính là “bệnh mắc nói”.

Bệnh này nguy hiểm ở chỗ: mình tưởng mình đang bảo vệ lẽ phải, nhưng thật ra mình đang phục vụ cái tôi.

Cho nên bài học hôm nay của Vân là:

Không phải bớt nói bằng mọi giá.
Mà là trước khi nói, phải soi lại tâm mình.

Nếu nói vì chuyển hóa — thì nói.
Nếu nói vì cảm xúc — thì im.

Trưởng thành không phải là trở nên hiền lành quá mức, mà là đủ tỉnh để biết khi nào cần mềm, khi nào cần cứng, không phải là mình nói được bao nhiêu điều sắc bén, mà là mình biết khi nào nên nói – và khi nào nên dừng.

Và chữa bệnh “mắc nói” không phải là im lặng suốt đời, mà là giữ cho mỗi lời mình nói ra đều có giá trị hơn cái cảm xúc nhất thời của mình.

Hôm nay Vân học được vậy đó.

P/s: Ảnh đại diện của bài viết này để cả nhà thấy Vân cũng “đanh đá” dữ lắm á, chỉ là muốn được sống “hiền lành” hơn mỗi ngày nên đang cố gắng từng ngày tốt hơn thôi ạ, ahihi

Biết ơn cả nhà đã đọc bài viết của Vân!

–Thương–

25/02/2026

Bài viết liên quan

Chia sẻ bài viết lên Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *