Cảm ơn bạn đã ghé qua "căn nhà nhỏ" này của mình nhé. Mong rằng chúng ta sẽ có thật nhiều điều thú vị để chia sẻ cùng nhau!

Social Media

Một Cục Pin 50% Và Một Bài Học 100%

Sáng nay Vân có chuyến bay sớm về Việt Nam công tác. Theo kế hoạch thì 6 giờ 15 sẽ xuất phát ra sân bay. Vì không thích sạc điện thoại qua đêm nên Vân tính toán khá kỹ: 5 giờ 35 cắm sạc, đến lúc đi thì pin sẽ khoảng 80–85% là vừa đẹp.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Vân chạy lên lầu để rút điện thoại… thì phát hiện một chuyện:
Công tắc điện đã bị tắt.

Ở Malaysia, cắm sạc xong còn phải bật công tắc thì điện mới vào. Và công tắc đó… đã được anh xã tắt mất rồi.

Kiểm tra pin: 50 mấy phần trăm.

Lúc đó trong đầu Vân chỉ muốn nói:
“Trời ơi… sao anh lại tắt điện thoại của em đang sạc vậy!”

Nhưng rồi Vân dừng lại một chút, xuống hỏi nhẹ nhàng.
Anh xã nói:
“Anh có thói quen trước khi ra khỏi phòng là tắt hết điện cho an toàn. Anh tưởng em quên rút sạc.”

Nghe xong, tự nhiên Vân… hết bực.

Vì lúc đó Vân nhận ra một điều rất quen thuộc mà mình vẫn hay nhắc:
Cội nguồn cuộc sống đến từ chính mình.

Vân không nói là mình đang sạc pin.
Còn anh thì đang làm một thói quen rất tốt: kiểm tra điện cho an toàn trước khi ra khỏi nhà.

Vậy mà nếu mình chỉ nhìn vào chuyện pin chưa đủ 80%, mình sẽ thấy khó chịu.
Nhưng nếu nhìn vào ý tốt và trách nhiệm của người kia, mọi thứ lại trở nên rất dễ thương.

Trong tâm lý học, người ta gọi điều này là reframing — thay đổi góc nhìn để thay đổi cảm xúc. Nhà tâm lý học Viktor Frankl từng nói:

“Giữa kích thích và phản ứng luôn có một khoảng dừng.
Trong khoảng dừng đó, ta có quyền lựa chọn cách phản ứng của mình.”

Sáng nay, Vân chọn nhìn vào ý tốt của chồng thay vì cục pin 50%.

Và tự nhiên buổi sáng trở nên rất nhẹ.

Trong cuộc sống cũng vậy.
Nhiều chuyện khiến mình khó chịu… thật ra không phải vì người khác làm sai.

Mà chỉ là vì mình chưa nhìn thấy lý do tốt đẹp phía sau hành động của họ.

Thương
Ngày 13 tháng 03 năm 2026 🌿

Sáng nay Vân có chuyến bay sớm về Việt Nam công tác. Theo kế hoạch thì 6 giờ 15 sẽ xuất phát ra sân bay. Vì không thích sạc điện thoại qua đêm nên Vân tính toán khá kỹ: 5 giờ 35 cắm sạc, đến lúc đi thì pin sẽ khoảng 80–85% là vừa đẹp.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Vân chạy lên lầu để rút điện thoại… thì phát hiện một chuyện:
Công tắc điện đã bị tắt.

Ở Malaysia, cắm sạc xong còn phải bật công tắc thì điện mới vào. Và công tắc đó… đã được anh xã tắt mất rồi.

Kiểm tra pin: 50 mấy phần trăm.

Lúc đó trong đầu Vân chỉ muốn nói:
“Trời ơi… sao anh lại tắt điện thoại của em đang sạc vậy!”

Nhưng rồi Vân dừng lại một chút, xuống hỏi nhẹ nhàng.
Anh xã nói:
“Anh có thói quen trước khi ra khỏi phòng là tắt hết điện cho an toàn. Anh tưởng em quên rút sạc.”

Nghe xong, tự nhiên Vân… hết bực.

Vì lúc đó Vân nhận ra một điều rất quen thuộc mà mình vẫn hay nhắc:
Cội nguồn cuộc sống đến từ chính mình.

Vân không nói là mình đang sạc pin.
Còn anh thì đang làm một thói quen rất tốt: kiểm tra điện cho an toàn trước khi ra khỏi nhà.

Vậy mà nếu mình chỉ nhìn vào chuyện pin chưa đủ 80%, mình sẽ thấy khó chịu.
Nhưng nếu nhìn vào ý tốt và trách nhiệm của người kia, mọi thứ lại trở nên rất dễ thương.

Trong tâm lý học, người ta gọi điều này là reframing — thay đổi góc nhìn để thay đổi cảm xúc. Nhà tâm lý học Viktor Frankl từng nói:

“Giữa kích thích và phản ứng luôn có một khoảng dừng.
Trong khoảng dừng đó, ta có quyền lựa chọn cách phản ứng của mình.”

Sáng nay, Vân chọn nhìn vào ý tốt của chồng thay vì cục pin 50%.

Và tự nhiên buổi sáng trở nên rất nhẹ.

Trong cuộc sống cũng vậy.
Nhiều chuyện khiến mình khó chịu… thật ra không phải vì người khác làm sai.

Mà chỉ là vì mình chưa nhìn thấy lý do tốt đẹp phía sau hành động của họ.

Thương
Ngày 13 tháng 03 năm 2026 🌿

Bài viết liên quan

Chia sẻ bài viết lên Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *