Tối qua, trước khi đi ngủ, khi vừa đặt mình xuống giường, tự nhiên trong lòng Vân trào lên một cảm giác rất lạ.
Không phải vì có điều gì quá đặc biệt xảy ra.
Không phải vì đạt được một thành tựu lớn lao.
Chỉ đơn giản là… hạnh phúc và bình an.
Vân nằm đó và bắt đầu biết ơn.
Biết ơn vì mình có một cơ thể khỏe mạnh để cảm nhận cuộc sống này.
Biết ơn chiếc giường êm ái mỗi tối.
Biết ơn người chồng tuyệt vời đang nằm bên cạnh.
Biết ơn các con khỏe mạnh.
Biết ơn ngôi nhà của mình.
Biết ơn môi trường sống xung quanh.
Biết ơn công việc.
Biết ơn những cộng sự đang đồng hành.
Biết ơn khách hàng và những đối tác tin tưởng.
Tự nhiên, mọi thứ không còn là “đương nhiên” nữa.
Mọi thứ trở thành một món quà.
Vân khởi lên sự biết ơn với tất cả những nhân duyên đang hiện hữu trong đời mình.
Và sáng nay khi thức dậy, trong lòng rất hân hoan.
Cái hạnh phúc nhất với Vân có lẽ là mỗi ngày được mở mắt ra với một tinh thần sảng khoái, hào hứng, mạnh khoẻ, bình an, hạnh phúc và đủ đầy yêu thương.
Hôm nay là một ngày làm việc rất năng suất.
Xử lý được nhiều công việc tồn đọng.
Kết nối được nhiều mối quan hệ chất lượng.
Gieo thêm được vài duyên lành cho người khác.
Có những ngày trong cuộc sống mình thật sự rất trọn vẹn như vậy.
Không phải ngày nào cũng thế.
Nhưng khi có những ngày như vậy, mình cần ghi lại.
Để làm gì?
Để khi những ngày “mưa ẩm ương” ghé qua, mình còn có một nơi để đọc lại.
Đọc để nhớ rằng mình đã từng rất hạnh phúc.
Đọc để nhắc mình rằng cuộc đời này vốn dĩ rất đẹp.
Đọc để nuôi lại niềm tin và năng lượng.
Hôm nay Vân chỉ muốn ghi lại một ngày rất bình thường nhưng rất tuyệt vời.
Và điều tuyệt vời cuối cùng là:
Vân vẫn giữ được kỷ luật ngồi xuống và viết.
Viết để không quên.
Viết để trân trọng.
Viết để nuôi dưỡng hành trình của mình.
Biết ơn một ngày.
Biết ơn cuộc sống.
–Thương–
27/02/2026