Cảm ơn bạn đã ghé qua "căn nhà nhỏ" này của mình nhé. Mong rằng chúng ta sẽ có thật nhiều điều thú vị để chia sẻ cùng nhau!

Social Media

Người Thầy 11 Tuổi Của Vân

Hôm nay Vân có một bài học rất lớn… từ con trai của mình.

Hai mẹ con đã thống nhất sẽ chơi pickleball 10 phút trước khi chạy bộ, nhưng khi ra sân thì đã có người khác chơi, và vì không muốn ảnh hưởng đến trận của họ nên Vân đề xuất đổi kế hoạch, hoặc là tìm chỗ khác, hoặc là chơi bù vào ngày mai và chuyển sang chạy bộ luôn, tuy nhiên vì con rất thích môn này nên khi không được đáp ứng, con đã phản ứng khá mạnh, và trong khoảnh khắc đó, Vân cũng nóng, nên hai mẹ con đã có một cuộc tranh luận không mấy nhẹ nhàng.

Vân và con vốn hay nói chuyện như hai người bạn, nhưng hôm nay cả hai đều không đủ “mát” để lắng nghe nhau trọn vẹn, nên câu chuyện trở nên căng hơn bình thường, và khi về nhà, Vân đã ngồi lại nói chuyện với con, phân tích cho con hiểu điều gì là chưa phù hợp, điều gì cần điều chỉnh.

Nhưng điều khiến Vân học được nhiều nhất… lại không nằm ở phần mình dạy con.

Mà nằm ở cách con “đi qua” câu chuyện đó.

Sau khi ăn uống, sinh hoạt, con trở lại trạng thái rất bình thường, không giận dỗi, không nhắc lại, không giữ trong lòng, như thể câu chuyện trước đó đã kết thúc một cách trọn vẹn và tự nhiên.

Nhìn con, Vân chợt thấy rất rõ một điều:

Một đứa trẻ có thể nóng rất nhanh, nhưng cũng buông rất nhanh.
Còn người lớn… đôi khi lại ngược lại.

Trong tâm lý học, người ta gọi đó là khả năng “emotional recovery” – khả năng phục hồi cảm xúc, và trẻ em, khi chưa bị tích lũy quá nhiều “cái tôi” hay những lớp phòng vệ, thường có khả năng quay về trạng thái cân bằng rất nhanh.

Vân nhận ra, điều làm mình day dứt không phải là chuyện xảy ra, mà là cách mình giữ lại nó.

Còn con, con không giữ.

Con chỉ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc đó, rồi để nó trôi qua.

Và điều đó làm Vân chạm rất sâu.

Vì nếu nhìn một cách công bằng, con có lý của con, còn Vân đôi khi lại bị “dính vai” làm mẹ, dính vào cái quyền của mình, nên dễ áp đặt mà quên đi việc lắng nghe trọn vẹn cảm xúc của con.

Khoảnh khắc đó, Vân không còn thấy mình là người dạy con nữa.

Mà thấy con… đang dạy lại mình.

Dạy về sự bao dung.
Dạy về cách buông.
Dạy về việc kết thúc một câu chuyện… đúng lúc.

Vân nhận ra, muốn dạy con, trước hết mình cần đủ bao dung và tỉnh táo hơn con, nếu không thì những điều mình nói sẽ không có sức nặng.

Và cũng nhận ra một điều rất giản dị:

Ai cũng có thể là thầy của mình,
nếu mình đủ khiêm tốn để học.

Hôm nay, Vân biết ơn một “người thầy” 11 tuổi.

Thương
Ngày 20 tháng 03 năm 2026 🌿

Bài viết liên quan

Chia sẻ bài viết lên Facebook

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *