Trong hành trình phát triển của mình, Vân có một thói quen mà đến bây giờ Vân thấy rất biết ơn, đó là dành thời gian để nhìn lại chính mình theo từng giai đoạn. Có thể là sau một tuần, một tháng, một năm, thậm chí là sau vài năm.
Có những lúc khi nhìn lại, Vân tự hỏi: tại sao ngày xưa mình có thể suy nghĩ như vậy, nói như vậy, hay hành xử như vậy. Có những điều nếu đặt trong hiện tại, mình sẽ không lựa chọn như thế nữa.
Nhưng thay vì cảm thấy tiếc nuối hay oán trách, Vân lại nhận ra một điều rất giá trị và thiết thực, đó là: mình đã trưởng thành.
Không phải là trở nên hoàn hảo hơn.
Mà là trở nên hiểu hơn, rõ hơn và chừng mực hơn.
Trong tâm lý học, có một điều rất rõ ràng: con người luôn hành động dựa trên mức độ nhận thức tại thời điểm đó. Nghĩa là tại thời điểm mình đưa ra một quyết định, mình đã chọn điều mà mình cho là phù hợp nhất với những gì mình hiểu và mình có lúc đó.
Nếu khi đó mình có một lựa chọn tốt hơn, thì mình đã chọn rồi.
Vậy nên, khi nhìn lại quá khứ, thay vì tự trách mình vì những điều chưa trọn vẹn, mình có thể nhìn theo một cách khác: đó là phiên bản tốt nhất của mình tại thời điểm đó.
Điều này cũng giống như cách não bộ ghi nhận và học hỏi. Khi mình nhìn lại một trải nghiệm với sự chấp nhận thay vì phán xét, não sẽ dễ dàng rút ra bài học và tích hợp thành kinh nghiệm. Ngược lại, nếu mình liên tục trách móc bản thân, mình dễ bị mắc kẹt trong cảm xúc hơn là trưởng thành từ trải nghiệm đó.
Vân nhận ra rằng, việc nhìn lại bản thân không phải để so sánh hay đánh giá, mà là để ghi nhận.
Ghi nhận rằng mình đã đi được một đoạn đường.
Ghi nhận rằng mình đã thay đổi.
Và ghi nhận rằng mình đã nỗ lực.
Có một điều mà trước đây Vân cũng từng không để ý, đó là mình thường chờ người khác ghi nhận mình. Chờ một lời khen, một sự công nhận, hay một đánh giá tích cực từ bên ngoài.
Nhưng càng đi tiếp, Vân càng thấy rằng: nếu chính mình không ghi nhận mình, thì rất khó để cảm thấy đủ.
Sự ghi nhận từ bên ngoài có thể đến hoặc không. Nhưng sự ghi nhận từ bên trong thì mình hoàn toàn có thể chủ động.
Và khi mình bắt đầu làm điều đó, mình sẽ thấy một sự thay đổi rất rõ. Mình tin vào bản thân mình hơn. Mình trân trọng hành trình của mình hơn. Và mình không còn phụ thuộc quá nhiều vào việc người khác nghĩ gì về mình.
Trong Phật pháp, có một cách nhìn rất nhẹ nhàng: mọi thứ đều là nhân duyên tại thời điểm đó. Những gì đã xảy ra không phải là điều ngẫu nhiên, mà là kết quả của những điều kiện lúc bấy giờ. Khi hiểu như vậy, mình sẽ dễ buông hơn, và cũng dễ biết ơn hơn.
Vân thấy rằng, mỗi lần ngồi lại và nhìn lại hành trình của mình, đó cũng là một cách để mình tự thưởng cho chính mình. Không phải bằng vật chất, mà bằng sự ghi nhận và trân trọng.
Và khi mình đủ trân trọng chính mình, mình sẽ có thêm động lực để tiếp tục đi tiếp, tiếp tục hoàn thiện, tiếp tục trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày.
Không phải để trở nên khác đi hoàn toàn.
Mà là để trở nên phù hợp hơn với con người mà mình đang dần trở thành.
Thương
Ngày 8/4/2026