Hôm nay Vân ngồi soi lại một chút về cuộc sống của mình.
Và nhớ lại một tri thức mà thầy từng chỉ điểm:
Ở khía cạnh nào trong cuộc sống chưa được như ý, ở đó đang thiếu năng lượng của sự trân trọng biết ơn.
Nghe thì đơn giản. Nhưng khi soi vào thật kỹ, Vân thấy… đúng đến giật mình.
Ví dụ như sức khỏe.
Khi cơ thể có chút mệt mỏi, có chút trục trặc, mình thường than trước.
Nhưng mình có bao giờ thật sự trân trọng từng tế bào đang làm việc âm thầm cho mình mỗi ngày chưa?
Mình có bao giờ biết ơn từng nhịp tim, từng hơi thở, từng bước chân vẫn đang hoạt động bình thường không?
Hay là mình chỉ nhớ đến cơ thể khi nó “biểu tình”?
Rồi đến tài chính.
Khi thu nhập chưa như mong muốn, mình dễ buồn, dễ lo.
Nhưng mình có thật sự trân trọng công việc đang mang lại giá trị cho mình không?
Có trân trọng những người đồng hành cùng mình không?
Có trân trọng từng hóa đơn, từng chi phí – vì nó đang phục vụ cho một đời sống tốt hơn của mình không?
Hay mình chỉ nhìn vào con số mình chưa có?
Vân nhận ra, rất nhiều “chưa như ý” trong đời không phải vì thiếu cơ hội.
Mà vì thiếu một dòng chảy biết ơn đủ sâu.
Lúc trước, thật lòng mà nói, khi nghe ai đó nói “trân trọng biết ơn”, Vân cũng thấy… hơi sến sến 😄
Nói ra từ “biết ơn” còn thấy ngượng.
Nhưng khi mình bắt đầu thực hành mỗi ngày, nuôi dưỡng nó như một thói quen, nhắc mình phải lắng lại, phải nhìn sâu hơn, thì năng lượng đó bắt đầu khác.
Biết ơn không còn là một câu nói cho hay.
Mà trở thành một trạng thái.
Nó giống như hơi thở.
Không cần cố gắng.
Không cần gượng ép.
Chỉ là tự nhiên.
Và khi năng lượng của sự trân trọng biết ơn bắt đầu chảy trong mình, Vân thấy mọi thứ thay đổi.
Cách mình nhìn công việc khác đi.
Cách mình nhìn cơ thể khác đi.
Cách mình nhìn tiền bạc, mối quan hệ, môi trường sống… cũng khác đi.
Không phải vì mọi thứ hoàn hảo hơn ngay lập tức.
Mà vì mình sâu hơn.
Sống đủ lắng để cảm nhận.
Đủ chậm để trân trọng.
Đủ tỉnh để biết mình đang có gì.
Có lẽ bài học hôm nay chỉ gói gọn trong một câu:
Nếu có điều gì trong đời chưa như ý, thay vì trách, thử soi lại xem mình đã đủ biết ơn ở đó chưa.
Vì đôi khi, điều mình thiếu không phải là điều kiện.
Mà là một trái tim đủ trân trọng.
Và khi biết ơn trở thành hơi thở,
Cuộc sống tự nhiên trở nên dễ thương hơn rất nhiều.
–Thương–
28/02/2026