Chúng ta rất giỏi ghi nhận người khác.
Khen người ta nỗ lực.
Công nhận người ta cố gắng.
Quan tâm người ta nghĩ gì về mình.
Nhưng lại hay quên mất một người quan trọng:
Chính mình.
Vân học được một điều khá “lạ” nhưng rất hiệu quả:
Vũ khí lớn nhất của mình là biết tự ghi nhận bản thân.
Dù thế nào cũng trân trọng mình trước đã.
Ví dụ như hôm nay.
Thật ra, lúc chuẩn bị viết bài này, Vân chỉ muốn ùa ra chơi với các con, nằm tám chuyện với chồng, hoặc đọc cuốn sách mình đang thích. Nghe hấp dẫn hơn nhiều so với việc ngồi xuống phòng làm việc, bật máy tính và gõ từng chữ.
Nhưng cuối cùng, Vân vẫn chọn ngồi xuống.
Không phải vì quá siêng.
Mà vì không muốn thua sự lười.
Chỉ khoảng ba mươi phút thôi.
Nhưng khi vượt qua được cái “thôi mai làm” trong đầu, Vân thấy rất biết ơn bản thân.
Biết ơn vì mình đã giữ được kỷ luật.
Biết ơn vì mình vẫn cố gắng thêm một chút.
Biết ơn vì mình không bỏ cuộc với chính mình.
Đôi khi, sự ghi nhận bản thân không cần lớn lao.
Chỉ là một lời thầm nói: “Hôm nay mình làm tốt rồi đó.”
Những ghi nhận nhỏ như vậy xây nên niềm tin.
Niềm tin xây nên bản lĩnh.
Và bản lĩnh giúp mình đi xa hơn mỗi ngày.
Đừng chờ ai đó công nhận mình.
Tự mình công nhận mình trước.
Vì khi mình đứng về phía mình,
Cuộc đời sẽ dễ thương hơn rất nhiều.
–Thương–
01/03/2026